Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009
Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2009
Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009
Nhà Multi khó chịu quá! Edit entry không được, Customize My Site không được, chỉnh font chữ và cỡ chữ không được – cái bảng điều khiển ( không biết gọi vậy có đúng không nữa) biến đâu mất tiêu… Ghé nhà bạn thì lâu ơi là lâu, phải hai ba lần mới vô được nhà, gõ xong cái comment, submit thì y như rằng mười lần biến mất hết chín lần, còn một lần thì trậm trầy trậm trật chừng mười phút mới xong! Chắc phải say goodbye bạn blog Multiply rồi. Chào xóm Multi, tui dìa 360Plus vậy chứ biết sao giờ! Ghé nhà cũ của mình bên Plus nhé. Nó đây: http://vn.myblog.yahoo.com/BNKK-Bentre/article?mid=400
Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009
Một kiểng hai quê! Còn quê Sài Gòn làm sao mà dìa đây?
Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009
Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009
Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009
Thời gian trôi nhanh lắm. Mới hồi đầu hè, sửa soạn sang thăm em gái, thăm con. Thoắt cái, đã sắp hết những ngày rong ruỗi cùng con trai. Nhiều người hỏi “Về hưu buồn không?” bảo không có thời gian để buồn. Giờ thì cảm thấy buồn thật rồi. Có quá nhiều chuyện để băn khoăn…
Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009
March 20, 2009 Ôi, nhạc nền!
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Thứ Ba, 14 tháng 10, 2008
October 14, 2008 Ra gu chay

Nghe Phương Nguyên bảo phải đảm nhiệm vai trò bếp trưởng cho lần giỗ cúng Ông Nội sắp tới mà không rành món chay ( có nói khiêm tốn không vậy ta?), hứng thú nấu nướng nổi lên. Bày ra đây một món nữa để bà con thưởng thức trên tinh thần vui là chính. Ai có cao kiến gì, cứ bổ sung vào cho xôm tụ nghe.
Đây có thể coi là món chính trong bữa cơm. Có thể ăn với bánh mì hay cơm nếp.
* Vật liệu: (cho một mâm 10 người)
- 1 cuốn chả lụa chay 200g
- 5 miếng tàu hủ dầy chiên vàng (loại dẻ, chắc thịt)
- 200g nấm rơm búp, tai to cỡ ngón chân cái.
- 100g nấm đông cô nhỏ, vài tai nấm mèo nếu thích.
- 2 cây mì căn
- 2 củ khoai tây
- 2 củ cà rốt
- 1 củ hành tây chẻ như múi cam rồi tách miếng
- Sốt cà chua, gia vị ( muối đường, tiêu, bột nêm Magi nấm hương)
- Nước dừa (dừa nạo ngon hơn)
* Cách làm:
- Chả lụa cắt khoanh dầy rồi cắt làm 4 hoặc làm 6 tùy theo cuốn chả to nhỏ, sao cho khi cắt xong, miếng chả đều đặn.
- Tàu hủ cắt cỡ chả lụa, cho ít bột nêm, đường, tiêu xốc cho thấm đều.
- Nấm rơm gọt sạch, ngâm rửa nước muối, cũng ướp như tàu hũ. Nấm đông cô, nấm mèo ngâm, cắt bỏ chân, ướp cùng nấm rơm.
- Mì căn xẻ đôi, khứa nhẹ rồi cắt khúc, ướp như tàu hủ độ 15phút, sau đó, lăn bột khô và chiên cho vàng lớp bột áo bên ngoài.
- Khoai tây, cà rốt cắt miếng như tàu hủ, chiên vàng.
Bắc nồi lên bếp, cho dầu vào, phi hành cho vàng thơm, cho sốt cà vào, cho nước dừa vào, thêm khoảng 1 muỗng canh bột nêm Nấm hương, 2 muỗng canh đường (gia giảm tùy ý). Nước sôi cho nấm vào nấu khoảng 5 phút cho nấm chín, sau đó cho chả lụa, tàu hủ, khoai tây, cà rốt vào, cho sôi khoảng 2 phút cho ngấm rồi độ chừng mà thêm nước dừa vào và nêm nếm lại, cho ít bột mì rang vàng xém vào cho nước sánh lại, cuối cùng cho mì căn, hành tây vào rồi nhắc xuống. Món này ăn nóng mới ngon.
**************************************
Hi vọng sẽ là món mà má Phương Nguyên thích. Nói là của chị bạn Bến Tre nhờ PN nấu tặng má nghe.
Đồng tặng Hoatuongvy. Chị Ba Gò Công cũng nấu dùm cho má một tô nghe.
Và tặng các bạn thích món chay hay thích đổi món cho lạ miệng!
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008
September 05, 2008 Về quê đám cưới.

Ông chủ nhà tui là con Cậu Ba, bà sui trai hôm nay là con gái Cô Tư. Bà con gần lắm.
Họ bên ông chủ nhà hiếm con gái. Liên tiếp 5 đời, con trai bao giờ cũng gấp đôi. Vì thế con gái được cưng, con dâu cũng thế.
Bà sui trai hôm nay cũng là con gái duy nhất. Hai anh trai mỗi người cũng chỉ một gái.
Ba anh em, nhưng lại bắt đầu bằng Mười Ba.
Cô Tư sinh nhiều con, nhưng không nuôi được, đứa nào cũng chỉ vài tháng, khá hơn thì ngấp nghé thôi nôi. Đến lần thứ tư thứ năm gì đó, mới đánh tiếng gọi là cho hàng xóm, người có con đủ một đội hình bóng đá! Tên Mười Ba là vậy.
Mười Lăm hồi con gái đẹp nhất làng, cao ráo, trắng trẻo. Con gái tên Nhàn, cũng rất giống mẹ, chạy ra chào mợ Năm. Thiệt tình, bà con gì mà nó gần ba chục tuổi, mợ dâu mới biết!
Khách khứa đông ì ì, ba chị em ( vợ 5 Bé là tui, vợ 6 Săng và 7 Khen) bị túm ngay vào bàn với nhiều người "bà con không quen biết" (vì một năm tui về quê chồng đâu được ba bốn lần) và thế là bị ép ăn ! Một người cùng bàn, nhỏ tuổi hơn, nhưng phải gọi bằng dì, nhanh nhẩu và sốt sắng cực kì giành luôn phần của chú nhỏ phụ bàn, cứ chất vào chén không sót món nào mặc cho "khổ chủ" có đồng ý hay không với một lí do rất dễ thương" Đã về tới đây rồi thì đừng phụ lòng gia chủ, mình không dùng, tức là chê chủ nhà!" Tới món thứ tư thì chào thua, đành phải viện cớ là bị dị ứng nên không dám ăn thịt bò! Rồi chạy luôn. Trời nóng như điên, mồ hôi mẹ mồ hôi con cứ thi nhau mà rớt, bàn ăn lại có đến hai món phải "nổi lửa lên em". Hai nhà bạt trước sân chỉ vỏn vẹn bốn chiếc quạt, mấy chục bàn lại đầy ắp khách. Loa hai bên nhả ầm ầm nhạc gì không biết! Có còn cách hành hạ nào hơn!
Cậu Mười Ba với em rể đi rước dâu chưa về. Vợ dẫn con rể tới chào. Lại mới biết mặt cháu sau 6 năm. Cậu Mười Bốn thì đã chạy ra mừng chị dâu từ lúc mới về tới, huơ tay múa chân hò hét rằng thì là mà sao chị làm sui mà không mời? Là nói vậy chứ cũng phải có thông ngôn mới biết, chứ nhìn cậu ta giơ hai ngón tay, chỉ vào ngón cao, rồi chấp hai tay lại, xá xá, rồi chỉ vào tui mà lắc đầu rồi chỉ vào ngực cậu thì tui chịu chết. Cậu ta lôi em út chồng tui lại và lập lại y vậy, thế là em chồng tui phải giải thích hồi lâu. Té ra là lúc Út nó đi mời thì cậu không có nhà, đành gởi thiệp cho hàng xóm nên mới ra nông nỗi. Tui cũng phải vổ vai cậu, chỉ vào chú Út nó và cậu rồi ra dấu là cả hai bằng nhau, đều là em tui, không bỏ ai hết. Cuối cùng, cậu ra dấu ngón tay thấp và chỉ vào ngực mình, là bảo tui không được quên khi cưới vợ con trai đấy. Ấy vậy mà cậu vẫn cưới vợ rồi làm sui, mà vợ thì sợ một phép.
Mười Bốn đưa ra tận xe. Còn dặn mãi phải nhớ mời đám cưới con trai.
Vừa qua chợ Giồng Văn thì gặp xe rước dâu về. Một xe hoa, một xe con, một xe 15 chỗ rồi thêm một xe ca to tướng với thật nhiều áo xanh áo đỏ . Nhớ hồi nãy Mười Bốn cằn nhằn nói nhà gái ban đầu bảo xuống bốn mươi người mà giờ thành sáu mươi. Trong bụng băn khoăn không biết lát nữa bàn đâu cho đủ chỗ khi mà khách còn đầy trong nhà?